梅花

宋代 林逋
几回山脚又江头,绕着孤芳看不休。 一味清新无我爱,十分孤静与伊愁。 任教月老须微见,却为春寒得少留。 终共公言数来者,海棠端的免包羞。
huí shān jiǎo yòu jiāng tóu   rào zhe fāng kàn xiū
wèi qīng xīn ài   shí fēn jìng chóu
rèn jiào yuè lǎo wēi jiàn   què wèi chūn hán shǎo liú
zhōng gòng gōng yán shù lái zhě   hǎi táng duān miǎn bāo xiū