梅花

宋代 陆游
月地云阶暗断肠,知心谁解赏孤芳。 相逢只怪影亦好,归去始惊身染香。 渡口耐寒窥净绿,桥边凝怨立昏黄。 与卿俱是江南客,剩欲尊前说故乡。
yuè yún jiē àn duàn cháng   zhī xīn shuí jiě shǎng fāng
xiāng féng zhǐ guài yǐng hǎo   guī shǐ jīng shēn rǎn xiāng
kǒu nài hán kuī jìng 绿   qiáo biān níng yuàn hūn huáng
qīng shì jiāng nán   shèng zūn qián shuō xiāng