梅花

宋代 张道洽
天下无花白到梅,风前和我不尘埃。 堎赠鹤骨霜中立,偃蹇龙身雪里来。 未许琼花为行辈,定教玉蕊作舆台。 夜深立尽扶疏影,一路清溪踏月回。
tiān xià huā bái dào méi   fēng qián chén āi  
lèng zèng shuāng zhōng   yǎn jiǎn lóng shēn xuě lái  
wèi qióng huā wéi xíng bèi   dìng jiào ruǐ zuò tái  
shēn jǐn shū yǐng   qīng yuè huí