梅花

宋代 张道洽
数株如玉照寒塘,无日无风自在香。 谷冷难教春管领,山深自共雪商量。 已成到骨诗家瘦,不卖入时宫样妆。 乱插繁花下醉,只应我似放翁狂。
shù zhū zhào hán táng   fēng zai xiāng  
lěng nán jiào chūn guǎn lǐng   shān shēn gòng xuě shāng liáng  
chéng dào shī jiā shòu   mài shí gōng yàng zhuāng  
luàn chā fán huā xià zuì   zhǐ yīng shì fàng wēng kuáng