梅花

宋代 王安石
白玉堂前一树梅,为谁零落为谁开。 唯有春风最相惜,一年一度一归来。
bái táng qián shù méi   wèi shuí líng luò wèi shuí kāi
wéi yǒu chūn fēng zuì xiāng   nián guī lái