梅花

宋代 张道洽
数花疏疏静处芳,便成佳景不荒凉。 暖回穷谷春常早,影落寒溪水也得。 自倚风流高格调,唯消质素淡衣裳。 满天霜月花边宿,无复庄周蝶梦狂。
shù huā shū shū jìng chǔ fāng   biàn 便 chéng jiā jǐng huāng liáng  
nuǎn huí qióng chūn cháng zǎo   yǐng luò hán shuǐ de  
fēng liú gāo diào   wéi xiāo zhì dàn shang  
mǎn tiān shuāng yuè huā biān 宿   zhuāng zhōu dié mèng kuáng