梅花

宋代 潘良贵
天与孤高花独新,世间草木信非伦。 影涵水月不受彩,气傲冰霜何待春。 冷淡自能驱俗客,风骚端合付幽人。 往来百匝阶除里,顿使心无一点尘。
tiān gāo huā xīn   shì jiān cǎo xìn fēi lún  
yǐng hán shuǐ yuè shòu cǎi   ào bīng shuāng dài chūn  
lěng dàn néng   fēng sāo duān yōu rén  
wǎng lái bǎi jiē chú   dùn shǐ 使 xīn diǎn chén