眉峰碧 其二 旅夜次上若韵

清代 吴绮
烛灺啼无歇,漏断声还咽。一缕春蚕丝不了,都打做心头结。 泪点红冰叠,罗袖熏难热。仙鸾虽自有灵胶,离肠已断何堪接。
zhú xiè xiē   lòu duàn shēng hái yàn chūn cán liǎo dōu   zuò xīn tóu jié    
lèi diǎn hóng bīng dié   luó xiù xūn nán xiān luán suī yǒu líng jiāo   cháng duàn kān jiē