眉峰碧·蹙破眉峰碧

宋代 佚名
蹙破眉峰碧,纤手还重执。 镇日相看未足时, 忍便使鸳鸯只! 薄暮投村驿。风雨愁通夕。 窗外芭蕉窗里人, 分明叶上心头滴。
méi fēng   qiàn shǒu hái zhòng zhí
zhèn xiāng kàn wèi shí  
rěn biàn 便 shǐ 使 yuān yāng zhǐ  
tóu cūn 驿 fēng chóu tōng
chuāng wài jiāo chuāng rén  
fēn míng shàng xīn tóu