眉峰碧•春闺

清代 彭孙遹
漫把重帘约。已觉朝寒略。春色原来一夜深,看桃李、参差发。 红泪垂银蜡。烟缕青于发。午幕人声悄不闻,隔花细雨流莺滑。
màn zhòng lián yuē jué cháo hán lüè chūn yuán lái shēn kàn táo   cēn        
hóng lèi chuí yín yān qīng rén shēng qiāo wén huā   liú yīng huá