梅川莫令君拉苍山诸葛亮诗友用予松风首句为

宋代 利登
此行为山来,至此事已非。 云火四地动,御风谁与期。 剥床渐及肤,欲去迷所之。 苍黄走涧谷,胜游翻在斯。 石梯盘七折,顿豁万里奇。 拥岩千修篁,中著守泉飞。 天壤有此景,惜我前不知。 逃难乃邂逅,自愧还自悲。 山见送万古,开闢知谁知为。 亦有如我徒,慷慨来登兹。 罹难本因此,不悔仍攀窥。 天亦无如顽,更供爱日晖。 平生江海眼,此志良未痴。 忽忆家山远,寒马鸣相依。 母子各一方,而皆窘贼围。 欲归莽无从,痛毒沾我衣。
xíng wéi shān lái   zhì shì fēi  
yún huǒ dòng   fēng shuí  
chuáng jiàn   suǒ zhī  
cāng huáng zǒu jiàn   shèng yóu fān zài  
shí pán zhé   dùn huō wàn  
yōng yán qiān xiū huáng   zhōng zhù shǒu quán fēi  
tiān rǎng yǒu jǐng   qián zhī  
táo nàn nǎi xiè hòu   kuì hái bēi  
shān jiàn sòng wàn   kāi zhī shéi zhī wèi  
yǒu   kāng kǎi lái dēng  
nàn běn yīn   huǐ réng pān kuī  
tiān wán   gèng gōng ài huī  
píng shēng jiāng hǎi yǎn   zhì liáng wèi chī  
jiā shān yuǎn   hán míng xiāng  
fāng   ér jiē jiǒng zéi wéi  
guī mǎng cóng   tòng zhān