没冰铺晚晴月出晓复大雨上漏下湿不堪其忧

宋代 范成大
晚色熹微煖似薰,儿童欢喜走相闻。无端星月照湿土,依旧山川生雨云。 旅枕梦寒涔屋漏,征衫潮润冷炉熏。快晴信是行人愿,又恐田家曝背耘。
wǎn wēi nuǎn shì xūn   ér tóng huān zǒu xiàng wén duān xīng yuè zhào shī 湿   jiù shān chuān shēng yún    
zhěn mèng hán cén lòu   zhēng shān cháo rùn lěng xūn kuài qíng xìn shì xíng rén yuàn yòu   kǒng tián jiā bèi yún