渼陂行

唐代 杜甫
岑参兄弟皆好奇,携我远来游渼陂。 天地黤惨忽异色,波涛万顷堆琉璃。 琉璃汗漫泛舟入,事殊兴极忧思集。 鼍作鲸吞不复知,恶风白浪何嗟及。 主人锦帆相为开,舟子喜甚无氛埃。 凫鹥散乱棹讴发,丝管啁啾空翠来。 沈竿续蔓深莫测,菱叶荷花静如拭。 宛在中流渤澥清,下归无极终南黑。 半陂已南纯浸山,动影袅窕冲融间。 船舷暝戛云际寺,水面月出蓝田关。 此时骊龙亦吐珠,冯夷击鼓群龙趋。 湘妃汉女出歌舞,金支翠旗光有无。 咫尺但愁雷雨至,苍茫不晓神灵意。 少壮几时奈老何,向来哀乐何其多。
cén shēn xiōng jiē hào   xié yuǎn lái yóu měi bēi
tiān yǎn cǎn   tāo wàn qǐng duī liú li
liú li hàn màn fàn zhōu   shì shū xīng yōu
tuó zuò jīng tūn zhī   è fēng bái làng jiē
zhǔ rén jǐn fān xiāng wéi kāi   zhōu shén fēn āi
sǎn luàn zhào ōu   guǎn zhōu jiū kōng cuì lái
shěn gān 竿 màn shēn   líng huā jìng shì
wǎn zài zhōng liú xiè qīng   xià guī zhōng nán hēi
bàn bēi nán chún jìn shān   dòng yǐng niǎo tiǎo chōng róng jiān
chuán xián míng jiá yún   shuǐ miàn yuè chū lán tián guān
shí lóng zhū   féng qún lóng
xiāng fēi hàn chū   jīn zhī cuì guāng yǒu
zhǐ chǐ dàn chóu léi zhì   cāng máng xiǎo shén líng
shào zhuàng shí nài lǎo   xiàng lái āi yuè duō