唐代 温庭皓
一树寒林外,何人此地栽。春光先自暖,阳艳暗相催。 晓觉霜添白,寒迷月借开。馀香低惹袖,堕蕊逐流杯。 零落移新暖,飘飏上故台。雪繁莺不识,风袅蝶空回。 羌吹应愁起,征徒异渴来。莫贪题咏兴,商鼎待盐梅。
shù hán lín wài   rén zāi chūn guāng xiān nuǎn   yáng yàn àn xiāng cuī
xiǎo jué shuāng tiān bái   hán yuè jiè kāi xiāng xiù   duò ruǐ zhú liú bēi
líng luò xīn nuǎn   piāo yáng shàng tái xuě fán yīng shí   fēng niǎo dié kōng huí
qiāng chuī yīng chóu   zhēng lái tān yǒng xīng   shāng dǐng dài yán méi