宋代 韩驹
断堑疏篱一水滨,压枝冰雪眼中春。悬知东阁一端兴,不减扬州千载人。 晚岁风霜从惨淡,寒梢气象自清真。此来定做西湖梦,疏影横斜访旧邻。
duàn qiàn shū shuǐ bīn   zhī bīng xuě yǎn zhōng chūn xuán zhī dōng duān xīng   jiǎn yáng zhōu qiān zǎi rén    
wǎn suì fēng shuāng cóng cǎn dàn   hán shāo xiàng qīng zhēn lái dìng zuò 西 mèng shū   yǐng héng xié fǎng jiù 访 lín