宋代 尤袤
不奈雪埋照,可堪风漏香。 天寒无疹粟,日暮有严妆。 桃李真肥婢,松筠共老苍。 合教居第一,独自占年芳。
nài xuě mái zhào   kān fēng lòu xiāng  
tiān hán zhěn   yǒu yán zhuāng  
táo zhēn féi   sōng yún gòng lǎo cāng  
jiào   zhàn nián fāng