宋代 文天祥
梅花耐寒白如玉,干涉春风红更黄。 若为司花示薄罚,到底不能磨灭香。 香者梅之气,白者梅之质。 以为香不香,鼻孔有通窒。 我有天者在,一白自不易。 古人重伐木,惟恐变颜色。 大雅久不作,此道岂常息。 诗翁言外意,不能磨灭白。
méi huā nài hán bái   gān shè chūn fēng hóng gèng huáng  
ruò wéi huā shì báo   dào néng miè xiāng  
xiāng zhě méi zhī   bái zhě méi zhī zhì  
wéi xiāng xiāng   kǒng yǒu tōng zhì  
yǒu tiān zhě zài   bái  
rén zhòng   wéi kǒng biàn yán  
jiǔ zuò   dào cháng  
shī wēng yán wài   néng miè bái