唐代 韦蟾
高树临溪艳,低枝隔竹繁。何须是桃李,然后欲忘言。 拟折魂先断,须看眼更昏。谁知南陌草,却解望王孙。
gāo shù lín yàn   zhī zhú fán shì táo   rán hòu wàng yán
zhé hún xiān duàn   kàn yǎn gèng hūn shéi zhī nán cǎo   què jiě wàng wáng sūn