宋代 刘敞
江东梅树江西客,僻地相逢眼俱白。杂花乱草斗青春,玉树琼枝比颜色。 轻阴漠漠寒不返,清雨高风旦连夕。惜无白日照芳菲,决云之剑那能得。 忽忆曾过上林苑,五柞长杨心所识。结根擢秀皆寻常,得地翻宜帝王侧。 后皇嘉树无远迩,尔生自合居南国。勉留佳实和君羹,丁宁妇女无所摘。
jiāng dōng méi shù jiāng 西   xiāng féng yǎn bái huā luàn cǎo dòu qīng chūn   shù qióng zhī yán
qīng yīn hán fǎn   qīng gāo fēng dàn lián bái zhào fāng fēi   jué yún zhī jiàn néng
céng guò shàng lín yuàn   zhà cháng yáng xīn suǒ shí jié gēn zhuó xiù jiē xún cháng   de fān wáng
hòu huáng jiā shù yuǎn ěr   ěr shēng nán guó miǎn liú jiā shí jūn gēng   dīng níng suǒ zhāi