宋代 曹勋
吾家舍西多此梅,白玉花缀棠棣枝。 冒寒糁糁已蕴玉,自开及谢酒屡持。 羁栖临安三换岁,向来一醉知无期。 君家此花富冰艳,举觞折赠如云披。 欣然拱眎不暇揖,坐想故隐增依依。 只今匏系未归去,俗鞅吏纲相驱驰。 就公看花仍摘实,信美我语如观颐。 只应两庵有归梦,梦到花下奚复疑。
jiā shè 西 duō méi   bái huā zhuì táng zhī
mào hán shēn shēn yùn   kāi xiè jiǔ chí
lín ān sān huàn suì   xiàng lái zuì zhī
jūn jiā huā bīng yàn   shāng zhé zèng yún
xīn rán gǒng shì xiá   zuò xiǎng yǐn zēng
zhī jīn páo wèi guī   yāng gāng xiāng chí
jiù gōng kàn huā réng zhāi shí   xìn měi guān
zhǐ yīng liǎng ān yǒu guī mèng   mèng dào huā xià