金朝 李龏
草木尽凋残,孤标独耐寒。瘦成唐杜甫,高抵汉袁安。 雪里开春国,花中立将坛。年年笑红紫,翻作背时看。
cǎo jǐn diāo cán   biāo nài hán shòu chéng táng   gāo hàn yuán ān
xuě kāi chūn guó   huā zhōng jiāng tán nián nián xiào hóng   fān zuò bèi shí kàn