马宗玉教授自大名考进士归以诗赠之
清世谁人怨考槃,喜闻明诏竞弹冠。文章得路呈身易,衡石当前下笔难。
尽拔灵珠沧海暗,独横长剑晓天寒。知君故是抡才手,拟抱焦桐一问看。
qīng
清
shì
世
shuí
谁
rén
人
yuàn
怨
kǎo
考
pán
槃
,
xǐ
喜
wén
闻
míng
明
zhào
诏
jìng
竞
tán
弹
guān
冠
wén
。
zhāng
文
de
章
lù
得
chéng
路
shēn
呈
yì
身
héng
易
,
shí
衡
dāng
石
qián
当
xià
前
bǐ
下
nán
笔
难
。
jǐn
尽
bá
拔
líng
灵
zhū
珠
cāng
沧
hǎi
海
àn
暗
,
dú
独
héng
横
cháng
长
jiàn
剑
xiǎo
晓
tiān
天
hán
寒
zhī
。
jūn
知
gù
君
shì
故
lún
是
cái
抡
shǒu
才
nǐ
手
,
bào
拟
jiāo
抱
tóng
焦
yī
桐
wèn
一
kàn
问
看
。