马庄甫经过留五字次韵

宋代 韩淲
老却溪山眼,荒寒不见人。草深多烂旧,梅浅易尖新。 岁事谁嗟晚,年龄自惜春。相逢既相识,聊借酒精神。
lǎo què shān yǎn   huāng hán jiàn rén cǎo shēn duō làn jiù   méi qiǎn jiān xīn
suì shì shuí jiē wǎn   nián líng chūn xiāng féng xiāng shí   liáo jiè jiǔ jīng shén