马生自汝南来求入太学不得请诗以归

宋代 刘敞
士贫谋国拙,安得辞泥涂。马生负长剑,叹曰归来乎。 尺薪等芳桂,斗粟兼明珠。王门不见容,憔悴如枯鱼。 我无升斗水,慰子朝夕须。亦有西江涛,疏远不可图。 相劝早旋归,诗书自为娱。男儿患无术,馀事从卷舒。 时至当奋飞,翩如巢中雏。微物尚变化,况君七尺躯。
shì pín móu guó zhuō   ān shēng cháng jiàn   tàn yuē guī lái
chǐ xīn děng fāng guì   dǒu jiān míng zhū wáng mén jiàn róng   qiáo cuì
shēng dǒu shuǐ   wèi zi zhāo yǒu 西 jiāng tāo   shū yuǎn
xiāng quàn zǎo xuán guī   shī shū wèi nán ér huàn shù   shì cóng juǎn shū
shí zhì dāng fèn fēi   piān cháo zhōng chú wēi shàng biàn huà   kuàng jūn chǐ