马山杂咏三十韵 其二十五
占得孤峰最上层,断崖绝壁少人登。黄猿独坐啼清昼,白鸟群飞立古藤。
借地百年聊作客,出门千里不逢僧。老来空有名山约,拨草瞻风愧未能。
zhàn
占
dé
得
gū
孤
fēng
峰
zuì
最
shàng
上
céng
层
,
duàn
断
yá
崖
jué
绝
bì
壁
shǎo
少
rén
人
dēng
登
huáng
。
yuán
黄
dú
猿
zuò
独
tí
坐
qīng
啼
zhòu
清
bái
昼
,
niǎo
白
qún
鸟
fēi
群
lì
飞
gǔ
立
téng
古
藤
。
jiè
借
dì
地
bǎi
百
nián
年
liáo
聊
zuò
作
kè
客
,
chū
出
mén
门
qiān
千
lǐ
里
bù
不
féng
逢
sēng
僧
lǎo
。
lái
老
kōng
来
yǒu
空
míng
有
shān
名
yuē
山
bō
约
,
cǎo
拨
zhān
草
fēng
瞻
kuì
风
wèi
愧
néng
未
能
。