马上作

宋代 陆游
白发凭鞍一老翁,出门漏鼓尚冬冬。 凄凉旅思传呼里,零落新诗假寐中。 正苦文移来陆续,何由笠钓入空蒙?浮生正自少如意,付与秋风吹断蓬。
bái píng ān lǎo wēng   chū mén lòu shàng dōng dōng
liáng chuán   líng luò xīn shī jiǎ mèi zhōng
zhèng wén lái   yóu diào kōng méng   shēng zhèng shǎo   qiū fēng chuī duàn péng