马上咏落叶

宋代 孔平仲
蔌蔌林中叶,落势殊未休。念汝春夏间,芃芃一何稠。 朝烟坐苍翠,暮雨借膏油。及今乃委地,只以藉马牛。 焚之扬其灰,或用粪田畴。当记排空出,结阴弥道周。 物生固有数,时去安可留。况汝易摆触,性质本纤柔。 惟有松竹秀,独当天地秋。
lín zhōng   luò shì shū wèi xiū niàn chūn xià jiān péng   péng chóu    
cháo yān zuò cāng cuì   jiè gào yóu jīn nǎi wěi zhǐ   niú    
fén zhī yáng huī   huò yòng fèn tián chóu dāng pái kòng chū jié   yīn dào zhōu    
shēng yǒu shù   shí ān liú kuàng bǎi chù xìng   zhì běn xiān róu    
wéi yǒu sōng zhú xiù   dàng tiān qiū