马上微雨

宋代 陆游
三日触毒暑,衣垢背汗浃。 今旦殊萧然,凉雨吹醉颊。 瘦松无横枝,蠹竹少全叶。 渚莲乃可念,泫泣如放妾。 岂惟人意适,我马亦振鬣。 远村有归人,清溪争晚涉。
sān chù shǔ   gòu bèi hàn jiā
jīn dàn shū xiāo rán   liáng chuī zuì jiá
shòu sōng héng zhī   zhú shǎo quán
zhǔ lián nǎi niàn   xuàn fàng qiè
wéi rén shì   zhèn liè
yuǎn cūn yǒu guī rén   qīng zhēng wǎn shè