马上南风变晴

宋代 刘敞
繁阴欲闭凯风来,一埽穷荒万里开。日色葱昽浮渤澥,云容舒卷映蓬莱。 旅情更觉光华远,暖意何妨节物催。醉眼却思山雪好,腊前容可当新梅。
fán yīn kǎi fēng lái   sào qióng huāng wàn kāi cōng lóng xiè   yún róng shū juàn yìng péng lái
qíng gèng jué guāng huá yuǎn   nuǎn fáng jié cuī zuì yǎn què shān xuě hǎo   qián róng dāng xīn méi