马上口占感梅感事二首

宋代 包恢
巡历郡邑间,人若未厌弃。 夹道争向观,疑我形孰似。 得之道听余,咸谓物吐气。 老奸与宿贜,神夺而心悸。 预知犯难逃,已多速奔避。 先尝受其赇,今皆偿之既。 非慑使者来,安得自知畏。 予默揆诸心,斯言未深契。 一切气不美,先儒说有味。 彝伦若尽去,太半为鬼魅。 禽兽争食人,殆盈野盈市。 迹其所作为,殆恶过异类。 不洁食不饱,甚焉官与吏。 惨酷以济之,甚若豺虎噬。 岂直如得情,哀矜至流涕。 刑法用当穷,根本惕若厉。 岂谓犹有民,能喜使者至。 或鞠躬焚香,或远送旗帜。 望来漳民情,原留泉民意。 此犹硕果然,不食生可觊。 惟知有罪者,患不速去离。 何啻千百辈,施行才一二。 自叹水一杯,孰救炎火炽。 伤心复伤心,竟夕不能寐。
xún jùn jiān   rén ruò wèi yàn  
jiā dào zhēng xiàng guān   xíng shú shì  
zhī dào tīng   xián wèi  
lǎo jiān 宿 zāng   shén duó ér xīn  
zhī fàn nán táo   duō bēn  
xiān cháng shòu qiú   jīn jiē cháng zhī  
fēi shè shǐ 使 zhě lái   ān zhī wèi  
kuí zhū xīn   yán wèi shēn  
qiè měi   xiān shuō yǒu wèi  
lún ruò jǐn   tài bàn wèi guǐ mèi  
qín shòu zhēng shí rén   dài yíng yíng shì  
suǒ zuò wéi   dài è guò lèi  
jié shí bǎo   shén yān guān  
cǎn zhī   shén ruò chái shì  
zhí qíng   āi jīn zhì liú  
xíng yòng dāng qióng   gēn běn ruò  
wèi yóu yǒu mín   néng shǐ 使 zhě zhì  
huò gōng fén xiāng   huò yuǎn sòng zhì  
wàng lái zhāng mín qíng   yuán liú quán mín  
yóu shuò guǒ rán   shí shēng  
wéi zhī yǒu zuì zhě   huàn  
chì qiān bǎi bèi   shī xíng cái èr  
tàn shuǐ bēi   shú jiù yán huǒ chì  
shāng xīn shāng xīn   jìng néng mèi