马上口占感梅感事二首

宋代 包恢
梅兄随遇处,在水涯山巅。 或有近行路,不惹人爱怜。 俨如敬而远,惟恐迫我前。 或有近人居,不傍门户边。 仍多向贫家,不为华屋牵。 香不祈人闻,芳不取世妍。 似此性孤洁,秋毫绝萦缠。 彼有不知者,乃谓花莫先。 折之贮玉瓶,已是伤其天。 更大开苑囿,和根以之迁。 反指荣得地,带露泪自涟。 浸违山林意,岂其本性然。 和羹尚不原,其余安足言。 但原复反本,同盟松竹坚。 西湖之孤山,犹嫌朝市喧。 上对玉辉山,下临珠媚渊。 外此唯雪月,往来许周旋。 三友共一笑,岁寒同百年。 虽与落落,自分安其偏。
méi xiōng suí chù   zài shuǐ shān diān  
huò yǒu jìn xíng   rén ài lián  
yǎn jìng ér yuǎn   wéi kǒng qián  
huò yǒu jìn rén   bàng mén biān  
réng duō xiàng pín jiā   wéi huá qiān  
xiāng rén wén   fāng shì yán  
shì xìng jié   qiū háo jué yíng chán  
yǒu zhī zhě   nǎi wèi huā xiān  
zhé zhī zhù píng   shì shāng tiān  
gèng kāi yuàn yòu   gēn zhī qiān  
fǎn zhǐ róng de   dài lèi lián  
jìn wéi shān lín   běn xìng rán  
gēng shàng yuán   ān yán  
dàn yuán fǎn běn   tóng méng sōng zhú jiān  
西 zhī shān   yóu xián cháo shì xuān  
shàng duì huī shān   xià lín zhū mèi yuān  
wài wéi xuě yuè   wǎng lái zhōu xuán  
sān yǒu gòng xiào   suì hán tóng bǎi nián  
suī luò luò   fēn ān piān