马上口占二首

宋代 秦观
霜风棱棱万木枯,梅花破萼犹含须。 田家往往事游猎,追逐狐兔相号呼。 微茫山中起狂烧,隐约林梢低日车。 马头渐觉有佳趣,勿厌阡陌多萦纡。
shuāng fēng léng léng wàn   méi huā è yóu hán
tián jiā wǎng wǎng shì yóu liè   zhuī zhú xiāng hào
wēi máng shān zhōng kuáng shāo   yǐn yuē lín shāo chē
tóu jiàn jué yǒu jiā   yàn qiān duō yíng