冒雨往玉照堂观梅戏成长篇

宋代 张镃
幽人占断烟波景,不但春风翠红整。绕堂交互玉崚嶒,月中日下光迷影。 连年勾引客来看,传得梅声满世间。西湖处士英爽在,大叫称屈挝天关。 拜言臣生太清苦,孤山昏晓搜寒句。水边篱畔识疏斜,若说栽梅臣实祖。 五湖散人张志和,读霓不中原夫科。门前水擅南湖号,也种梅花数百窠。 贪吟岂悟无閒字,置之度外犹馀事。掩臣梅誉最难堪,荐菊泉荒空庙祀。 帝曰往哉女雨师,张园梅开正及时。风标雾锁两旬日,今岁且使游行稀。 从来奇观偏宜罕,何妨别具看花眼。不须缘木及守株,时来一釂玻瓈盏。 晴多每厌蜂蝶狂,妖浓不类南枝香。未如就作水仙戏,水精缨佩鲛绡裳。 素鳞宫阙龙牙床,瑶麟琪凤森骞翔。洗湔尘坌凝冰霜,是名清净富贵乡。 举瓢无庸酌天浆,芳槽压酒银淋浪。桃花流水名渐彰,一醉百榼嗤斗量。 和靖此乐恐未尝,大痴小黠声利场。得失分定休自忙,诗成鲤鱼为传将。 一阅嗔妒俱巳忘,却须信我计颇长。
yōu rén zhàn duàn yān jǐng   dàn chūn fēng cuì hóng zhěng rào táng jiāo líng céng yuè   zhōng xià guāng yǐng    
lián nián gōu yǐn lái kàn   chuán méi shēng mǎn shì jiān 西 chǔ shì yīng shuǎng zài   jiào chēng tiān guān    
bài yán chén shēng tài qīng   shān hūn xiǎo sōu hán shuǐ biān pàn shí shū xié ruò   shuō zāi méi chén shí    
sǎn rén zhāng zhì   zhōng yuán mén qián shuǐ shàn nán hào   zhǒng méi huā shù bǎi    
tān yín xián   zhì zhī wài yóu shì yǎn chén méi zuì nán kān jiàn   quán huāng kōng miào    
yuē wǎng zāi shī   zhāng yuán méi kāi zhèng shí fēng biāo suǒ liǎng xún jīn   suì qiě shǐ yóu 使 xíng    
cóng lái guān piān hǎn   fáng bié kān huā yǎn yuán shǒu zhū shí   lái jiào zhǎn    
qíng duō měi yàn fēng dié kuáng   yāo nóng lèi nán zhī xiāng wèi jiù zuò shuǐ xiān shuǐ   jīng yīng pèi jiāo xiāo shang    
lín gōng què lóng chuáng   yáo lín fèng sēn qiān xiáng jiān chén bèn níng bīng shuāng shì   míng qīng jìng guì xiāng    
piáo yōng zhuó tiān jiāng   fāng cáo jiǔ yín lín làng táo huā liú shuǐ míng jiàn zhāng   zuì bǎi chī dǒu liáng    
jìng kǒng wèi cháng   chī xiǎo xiá shēng chǎng shī fēn dìng xiū máng shī   chéng wèi chuán jiāng    
yuè chēn wàng   què xìn zhǎng