茅檐下始栽竹

唐代 柳宗元
瘴茅葺为宇,溽暑常侵肌。适有重膇疾,蒸郁宁所宜。 东邻幸导我,树竹邀凉飔.欣然惬吾志,荷锸西岩垂。 楚壤多怪石,垦凿力已疲。江风忽云暮,舆曳还相追。 萧瑟过极浦,旖旎附幽墀。贞根期永固,贻尔寒泉滋。 夜窗遂不掩,羽扇宁复持。清泠集浓露,枕簟凄已知。 网虫依密叶,晓禽栖迥枝。岂伊纷嚣间,重以心虑怡。 嘉尔亭亭质,自远弃幽期。不见野蔓草,蓊蔚有华姿。 谅无凌寒色,岂与青山辞。
zhàng máo wèi   shǔ cháng qīn shì yǒu zhòng zhuì   zhēng níng suǒ
dōng lín xìng dǎo   shù zhú yāo liáng   . xīn rán qiè zhì   chā 西 yán chuí
chǔ rǎng duō guài shí   kěn záo jiāng fēng yún   hái xiāng zhuī
xiāo guò   yōu chí zhēn gēn yǒng   ěr hán quán
chuāng suì yǎn   shàn níng chí qīng líng nóng   zhěn diàn zhī
wǎng chóng   xiǎo qín jiǒng zhī fēn xiāo jiān   zhòng xīn
jiā ěr tíng tíng zhì   yuǎn yōu jiàn màn cǎo   wěng wèi yǒu huá 姿
liàng líng hán   qīng shān