茅苇

宋代 陈允平
白苇黄茅几断魂,数家鸡犬不相闻。江南多少朱门闭,桑柘春深绿似云。
bái wěi huáng máo duàn hún   shù jiā quǎn xiāng wén jiāng nán duō shǎo zhū mén sāng   zhè chūn shēn shì 绿 yún