茆亭

唐代 徐夤
鸳瓦虹梁计已疏,织茅编竹称贫居。剪平恰似山僧笠, 扫静真同道者庐。秋晚卷帘看过雁,月明凭槛数跳鱼。 重门公子应相笑,四壁风霜老读书。
yuān hóng liáng shū   zhī máo biān zhú chēng pín jiǎn píng qià shān sēng  
sǎo jìng zhēn tóng dào zhě qiū wǎn juàn lián kàn guò yàn   yuè míng píng kǎn shù tiào
chóng mén gōng yīng xiāng xiào   fēng shuāng lǎo shū