毛述古山水

唐代 王翰
近山青青绾髻螺,远山淡淡浮黛蛾。乔松荫石铁作柯,白云帖水迷涧阿。 几家老屋岩石侧,长林落木秋瑟瑟。枯槎侧倒枕长溪,路入阴崖行转窄。 楼台隐隐出木末,山下僧归背夕日。渡头市散卖鱼归,平芜落日苍烟堆。 儿子柴门指相似,遥望沙觜孤帆开。行人走迭山店宿,髯客跨驴如跨鹿。 苍头苦怨行李重,步武跛蹩胼生足。画工以画传其意,人生所贵在寡欲。 蜀山楚水天下险,君胡为乎苦踧踖。此图题作行路难,非写烟霞乐心曲。
jìn shān qīng qīng wǎn luó   yuǎn shān dàn dàn dài é qiáo sōng yīn shí tiě zuò bái   yún tiē shuǐ jiàn ā    
jiā lǎo yán shí   cháng lín luò qiū chá dào zhěn zhǎng   yīn xíng zhuǎn zhǎi    
lóu tái yǐn yǐn chū   shān xià sēng guī bèi tóu shì sàn mài guī píng   luò cāng yān duī    
ér zi chái mén zhǐ xiāng   yáo wàng shā fān kāi xíng rén zǒu dié shān diàn rán 宿   kuà kuà   鹿  
cāng tóu yuàn xíng zhòng   bié pián shēng huà gōng huà chuán rén   shēng suǒ guì zài guǎ    
shǔ shān chǔ shuǐ tiān xià xiǎn   jūn wéi zuò xíng nán fēi   xiě yān xiá xīn