茅山道中

宋代 陆文圭
蜿蜒西北来,土阜馀百里。 怪石从巉岩,势距三峰止。 大峰东南倾,中峰伏龙起。 绵绵亘不断,小峰平而峙。 名虽汉代立,山自开闢始。 我来春雨馀,峰色有如喜。 绿鬟光可鉴,栉沐初出水。 飘渺三仙人,婆娑一老子。 情知隔凡圣,颇亦达生死。 埋金何必问,采药聊复尔。 洞孔滴丹泉,手掬嗽吾齿。
wān yán 西 běi lái   bǎi  
guài shí cóng chán yán   shì sān fēng zhǐ  
fēng dōng nán qīng   zhōng fēng lóng  
mián mián gèn duàn   xiǎo fēng píng ér zhì  
míng suī hàn dài   shān kāi shǐ  
lái chūn   fēng yǒu  
绿 huán guāng jiàn   zhì chū chū shuǐ  
piāo miǎo sān xiān rén   suō lǎo zi  
qíng zhī fán shèng   shēng  
mái jīn wèn   cǎi yào liáo ěr  
dòng kǒng dān quán   shǒu sòu chǐ 齿