懋南博士暂出回邑以盛藻见观谨依韵奉和二首 其二

宋代 葛胜仲
公退萧閒闭息深,从来县谱用山阴。威棱少霁髯垂几,才韵频将笔捶琴。 取急卧家聊小憩,捧符还郡却幽寻。风流若把名香拟,堪作盈斤百和沉。
gōng tuì 退 xiāo xián shēn   cóng lái xiàn yòng shān yīn wēi léng shǎo rán chuí cái   yùn pín jiāng chuí qín    
jiā liáo xiǎo   pěng hái jùn què yōu xún fēng liú ruò míng xiāng kān   zuò yíng jīn bǎi chén