毛良卿送牡丹

元代 张养浩
三年野处云水俱,逢春未始襟颜舒。故人持赠木芍药,慰我意重明月珠。 入门神彩射人倒,荒村争看倾城姝。急呼瓶水浴红翠,明窗净几相依于。 自言私第惟此本,每开蹄毂穷朝晡。树高丈许花数十,紫云满院春扶疏。 栽培直讶天上种,熏染不类人间株。有时风荡香四出,举国皆若兰为裾。 贫家蔀屋仅数椽,照耀无异华堂居。天葩如此忍轻负,转首梦断巫山孤。 明当洒扫迟凫舄,未审肯踵荒寒无。余闻感德良勤劬,久习懒散倦世途。 深藏非是德公傲,索居莫哂仪曹愚。禁厨一脔味已得,类推固可知其馀。 君持诗去为花诵,蜂蝶应亦相欢娱。
sān nián chǔ yún shuǐ   féng chūn wèi shǐ jīn yán shū rén chí zèng sháo yào wèi   zhòng míng yuè zhū    
mén shén cǎi shè rén dào   huāng cūn zhēng kàn qīng chéng shū píng shuǐ hóng cuì míng   chuāng jìng xiāng    
yán wéi běn   měi kāi qióng cháo shù gāo zhàng huā shù shí   yún mǎn yuàn chūn shū    
zāi péi zhí tiān shàng zhǒng   xūn rǎn lèi rén jiān zhū yǒu shí fēng dàng xiāng chū   guó jiē ruò lán wèi    
pín jiā jǐn shù chuán   zhào yào 耀 huá táng tiān rěn qīng zhuǎn   shǒu mèng duàn shān    
míng dāng sǎo chí   wèi shěn kěn zhǒng huāng hán wén gǎn liáng qín jiǔ   lǎn sǎn juàn shì    
shēn cáng fēi shì gōng ào   suǒ shěn cáo jìn chú luán wèi lèi   tuī zhī    
jūn chí shī wèi huā sòng   fēng dié yīng xiāng huān