毛季子赞

宋代 释德洪
季子逸群,矫难控御。迹寄黄尘,名在紫府。观此风鉴,无以为喻。 但见其清却梅林之风,秀等兰丛之露。妙文章之吐凤,视功名其破釜。 我欲醉袖之旁,更画凌波之女。使其他日归道山,渡弱水,而骖风驭。
qún   jiǎo nán kòng huáng chén míng   zài guān fēng jiàn   wéi      
dàn jiàn qīng què méi lín zhī fēng   xiù děng lán cóng zhī miào wén zhāng zhī fèng shì   gōng míng    
zuì xiù zhī páng   gèng huà líng zhī shǐ 使 guī dào shān   ruò shuǐ ér   cān fēng