卯酒径醉走笔

宋代 陆游
少时凭酒剩狂颠,摘宿缘云欲上天。 才尽气衰空自笑,一杯才放已颓然。
shǎo shí píng jiǔ shèng kuáng diān   zhāi 宿 yuán yún shàng tiān
cái jìn shuāi kōng xiào   bēi cái fàng tuí rán