毛公坛福地

宋代 范成大
松萝滴翠白昼阴,七十二峰中最深。绿毛仙翁已仙去,惟有石坛留竹坞。 竹阴扫坛石槎牙,汉时风雨生藓花。山中笙鹤尚遗响,湖外人烟惊岁华。 道人眸子照秋色,邀我分山筑丹室。驱丁役甲莫儿嬉,渴饮隐泉饥饵朮。
sōng luó cuì bái zhòu yīn   shí èr fēng zhōng zuì shēn 绿 máo xiān wēng xiān   wéi yǒu shí tán liú zhú
zhú yīn sǎo tán shí chá   hàn shí fēng shēng xiǎn huā shān zhōng shēng shàng xiǎng   wài rén yān jīng suì huá
dào rén móu zi zhào qiū   yāo fēn shān zhù dān shì dīng jiǎ ér   yǐn yǐn quán ěr shù