满园花

宋代 秦观
一向沈吟久。泪珠盈襟袖。我当初不合、苦撋就。惯纵得软顽,见底心先有。行待痴心守。甚捻著脉子,倒把人来僝僽。 近日来、非常罗皂丑。佛也须眉皱。怎掩得众人口,待收了孛罗。罢了从来斗。从今后。休道共我,梦见也、不能得句。
xiàng shěn yín jiǔ lèi zhū yíng jīn xiù dāng chū ruán jiù guàn zòng de ruǎn wán   jiàn xīn xiān yǒu xíng dài chī xīn shǒu shén niǎn zhù mài zi   dǎo rén lái chán zhòu
jìn lái fēi cháng luó zào chǒu méi zhòu zěn yǎn de zhòng rén kǒu   dài shōu le luó le cóng lái dòu cóng jīn hòu xiū dào gòng   mèng jiàn néng de