漫咏三首 其三

清代 姚鼐
子长千古士,被难身何穷。悲哉百年后,毁誉犹不公。 孔子录《小雅》,怨诽君子风。美善而刺恶,史笔非不忠。 文园为令客,窃资自临邛。将死劝封禅,佞䛕以为工。 文章两司马,擅为西汉雄。人君取士节,优劣安得同。 如何永平诏,抑扬恣其胸。宜乎朝廷士,进者多容容。 所以歌《五噫》,邈然逝梁鸿。
cháng qiān shì   bèi nàn shēn qióng bēi zāi bǎi nián hòu huǐ   yóu gōng    
kǒng xiǎo yuàn fěi   jūn fēng měi shàn ér è shǐ fēi   zhōng        
wén yuán wèi lìng   qiè lín qióng jiāng quàn fēng shàn nìng   wéi gōng    
wén zhāng liǎng   shàn wèi 西 hàn xióng rén jūn shì jié yōu   liè ān tóng    
yǒng píng zhào   yáng xiōng cháo tíng shì jìn   zhě duō róng róng    
suǒ miǎo rán   shì liáng hóng     鸿