漫咏三首 其二

清代 姚鼐
立人通天地,斯足为大儒。多闻阙其疑,慎言而非迂。 两汉承学者,章句一何拘。硁硁诚小哉,贤彼不学徒。 柰何魏晋閒,放弃以恣踰。腼然无汗颜,诞说作伪书。 子邕及士安,同敝无贤愚。渊弥虽未来,人心丧已夫。 不学殖将落,周乱不斯须。所以禁言伪,宜为治君诛。 述兹诫当来,慎以防厥初。
rén tōng tiān   wèi duō wén quē shèn   yán ér fēi    
liǎng hàn chéng xué zhě   zhāng kēng kēng chéng xiǎo zāi xián   xué    
nài wèi jìn xián   fàng miǎn rán hàn yán dàn   shuō zuò wěi shū    
zi yōng shì ān   tóng xián yuān suī wèi lái rén   xīn sàng    
xué zhí jiāng luò   zhōu luàn suǒ jìn yán wěi   wèi zhì jūn zhū    
shù jiè dāng lái   shèn fáng jué chū