漫兴(七首)

元代 杨维桢
学杜者必先得其情性语言而后可,得其情性语言必自其漫 兴始。 钱塘诸子喜诵予唐风,取其去杜不远也。 故今漫兴之作,将与学杜者言也。 画溪头翠水家,水边短竹夹桃花。 春风嗾人狂无那,走觅南邻羯鼓挝。¤
xué zhě xiān qíng xìng yán ér hòu   qíng xìng yán màn
xīng shǐ  
qián táng zhū sòng táng fēng   yuǎn  
jīn màn xīng zhī zuò   jiāng xué zhě yán  
huà tóu cuì shuǐ jiā   shuǐ biān duǎn zhú jiā táo huā  
chūn fēng sǒu rén kuáng   zǒu nán lín jié     ¤