漫兴
富贵何曾有尽期,胡为行者竞如驰。日虽夸父身能逐,山岂愚公力可移。
绝顶楼台人倦后,满堂袍笏戏阑时。与君醒眼从旁看,漏尽钟鸣最可思。
fù
富
guì
贵
hé
何
zēng
曾
yǒu
有
jǐn
尽
qī
期
,
hú
胡
wéi
为
xíng
行
zhě
者
jìng
竞
rú
如
chí
驰
rì
。
suī
日
kuā
虽
fù
夸
shēn
父
néng
身
zhú
能
shān
逐
,
qǐ
山
yú
岂
gōng
愚
lì
公
kě
力
yí
可
移
。
jué
绝
dǐng
顶
lóu
楼
tái
台
rén
人
juàn
倦
hòu
后
,
mǎn
满
táng
堂
páo
袍
hù
笏
xì
戏
lán
阑
shí
时
yǔ
。
jūn
与
xǐng
君
yǎn
醒
cóng
眼
páng
从
kàn
旁
lòu
看
,
jìn
漏
zhōng
尽
míng
钟
zuì
鸣
kě
最
sī
可
思
。