漫尉

宋代 黄庭坚
豫章黄鲁直,既拙又狂痴。 往在江湖南,渔樵乃其师。 腰斧入白云,挥车棹清溪。 虎豹不乱行,鸥鸟相与嬉。 遇人不崖异,顺物无瑕疵。 不知爱故厌,不悔为人欺。 晨朝常漫出,莫夜亦漫归。 漫尉叶公城,漫抚病余黎。 不纂非己事,不趋非吾时。 人骂狂痴拙,鲁直更喜之。 或请陈漫尉,寿尉蒲萄卮。 酒行激懦气,攘袂起哨规。 君子守一官,乌肯苟简为。 奈何如秋葭,信狂风离披。 漫行恐污德,漫止将败机。 漫默买猜谤,漫言来诟讥。 漫尉谢答客,愿客深长思。 漫行无轨躅,漫止无馽鞿。 漫默怨者寡,漫言知者希。 吾生漫叟後,不券与之齐。 於戏独如子,因使目为眉。 强颜不计返,乾坤一醯鸡。 昆仑视糟垤,既化不自知。 悔吝虽万涂,直道甚坦夷。 覆辙索孤竹,奔车求仲尼。 以旌招虞人,贱者不肯尸。 玉润安可涸,日光安可缁。 斯言出系表,当以罔象窥。 赋分有自然,那用时世移。 吾漫诚难改,尽醉不敢辞。
zhāng huáng zhí   zhuō yòu kuáng chī  
wǎng zài jiāng nán   qiáo nǎi shī  
yāo bái yún   huī chē zhào qīng  
bào luàn xíng   ōu niǎo xiāng  
rén   shùn xiá  
zhī ài yàn   huǐ wéi rén  
chén cháo cháng màn chū   màn guī  
màn wèi gōng chéng   màn bìng  
zuǎn fēi shì   fēi shí  
rén kuáng chī zhuō   zhí gēng zhī  
huò qǐng chén màn wèi   shòu 寿 wèi táo zhī  
jiǔ xíng nuò   rǎng mèi shào guī  
jūn zi shǒu guān   kěn gǒu jiǎn wèi  
nài qiū jiā   xìn kuáng fēng  
màn xíng kǒng   màn zhǐ jiāng bài  
màn mǎi cāi bàng   màn yán lái gòu  
màn wèi xiè   yuàn shēn cháng  
màn xíng guǐ zhú   màn zhǐ zhí  
màn yuàn zhě guǎ   màn yán zhī zhě  
shēng màn sǒu hòu   quàn zhī  
zi   yīn shǐ 使 wéi méi  
qiǎng yán fǎn   qián kūn  
kūn lún shì zāo dié   huà zhī  
huǐ lìn suī wàn   zhí dào shén tǎn  
zhé suǒ zhú   bēn chē qiú zhòng  
jīng zhāo rén   jiàn zhě kěn shī  
rùn ān   guāng ān  
yán chū biǎo   dāng wǎng xiàng kuī  
fēn yǒu rán   yòng shí shì  
màn chéng nán gǎi   jìn zuì gǎn