谩题子彦弟孟浪集诗稿
仲也才高更苦心,可堪孟浪剧雄沉。沧溟光采浮天阔,泰华根株拔地深。
直道河汾徒自屈,穷居东野竟悲吟。只今放意云林下,对饮从教雪满簪。
zhòng
仲
yě
也
cái
才
gāo
高
gèng
更
kǔ
苦
xīn
心
,
kě
可
kān
堪
mèng
孟
làng
浪
jù
剧
xióng
雄
chén
沉
。
。
cāng
沧
míng
溟
guāng
光
cǎi
采
fú
浮
tiān
天
kuò
阔
,
tài
泰
huà
华
gēn
根
zhū
株
bá
拔
dì
地
shēn
深
。
。
zhí
直
dào
道
hé
河
fén
汾
tú
徒
zì
自
qū
屈
,
qióng
穷
jū
居
dōng
东
yě
野
jìng
竟
bēi
悲
yín
吟
。
。
zhī
只
jīn
今
fàng
放
yì
意
yún
云
lín
林
xià
下
,
duì
对
yǐn
饮
cóng
从
jiào
教
xuě
雪
mǎn
满
zān
簪
。
。